Sáng hôm sau.
Tại khách sạn Hà Phương.
Qua một đêm phong hoa tuyết nguyệt, Thiến Vy cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt, người đàn ông hôm qua ngủ với cô giờ đã không thấy đâu, cô nghiêng đầu qua lại nhìn xung quanh, hình ảnh lu mờ của chiếc đồng hồ treo tường rõ dần. Định ngồi dậy thì phát hiện cơ thể mình đang trong tình trạng không mặc quần áo, chỉ có tấm chăn lông cừu trắng tuyết là che đắp lại thân thể ngọc ngà bên trong.
Thiến Vy hoảng hốt lấy chăn quấn chặt lại cơ thể, nhìn kỹ lại xung quanh một lần nữa, cô không rõ đây là đâu, trông cách bày trí thì rất giống khách sạn, chuyện gì đã xảy ra cô một chút cũng không nhớ, mà bây giờ cô còn phát hiện trên cơ thể mình xuất hiện rất nhiều vết bầm, thêm nữa chỗ đó còn có hơi đau, lẽ nào…
Đúng lúc này âm thanh cót két của cánh cửa phòng mở ra, tiếng cộp cộp vang lên nghe vô cùng xa lạ, Thiến Vy nhìn người đàn ông lạ mặt đang dần bước tới, cô theo bản năng có sự đề phòng lấy chăn che kỹ lại cơ thể, tập trung dồn sự cảnh giác vào đôi mắt, nhưng ánh nhìn của người nọ hướng về cô hoàn toàn không có sắc dục, chỉ có khinh bỉ.
“Cô tỉnh rồi à.” Phó Hàm Dận cất ra một câu, sau đó ném một chiếc váy màu tím voan qua cho cô, nói: “Mặc rồi cút đi!”
Cô không hề quen người đàn ông này, bắt đầu cảm thấy bất an. “Anh là ai? Đây là đâu? Tại sao tôi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601564/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.