Hắn vắt óc suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định đánh thức cô dậy, sau đó trở về phòng bước đến chiếc giường ngủ ngồi xuống bên cạnh cô, không biết bây giờ nên nói cô đang hôn mê hay nên nói cô đang ngủ, nhưng dù là ngủ hay hôn mê thì dáng vẻ này cũng khiến hắn rơi vào say đắm, thật không nỡ đánh thức cô dậy chút nào.
Nghiêm Thần khẽ vươn tay vuốt ve một bên mặt của cô, hắn thật sự thấy rất ghen tị với Dịch Thừa Phong, cưới được một người con gái tốt như Thiến Vy về làm vợ anh ta rốt cuộc đã tu mấy kiếp chứ. Rõ ràng người yêu cô là hắn, người âm thầm bảo vệ cô cũng là hắn, nhưng hắn lại không phải chồng cô, có đáng buồn không?
Vào khoảnh khắc này hắn muốn nhịn lại không nhịn được, bèn ghé môi xuống hôn lên trán của cô, giữ yên tư thế ấy thật lâu, không ngọt ngào, không đường mật cũng không thổ lộ, hắn vẫn luôn yêu cô như vậy, yêu trong thầm lặng, bảo vệ cũng trong thầm lặng, cô là báu vật cả đời này hắn nguyện dùng cả tính mạng để bảo vệ.
Ngay từ lần đầu tiên hắn gặp được cô, giây phút cô ngã vào lòng hắn đầy yếu đuối, trái tim hắn lúc đó đã bị cô nắm giữ rồi, cảm giác rung động chớp nhoáng ấy làm hắn không thể nào nói rõ nên lời, hắn gặp cô không đúng lúc, yêu cô cũng không đúng thời điểm, nên chỉ biết lặng lẽ chôn cất đi thứ tình cảm đó, để nó mãi mãi trở thành bí mật.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601533/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.