Thiến Vy ở bên trong tự thấy hổ thẹn, thật là...hắn giúp cô nhiều như vậy mà cô lại trách nhầm hắn, không những mắng hắn còn động tay động chân với hắn, một lát nữa ra ngoài làm sao cô dám đối mặt nhìn hắn đây, haizzz...bây giờ cô hối hận và chỉ muốn trốn luôn ở trong này, nhưng sao cô có thể trốn được chứ.
20 phút sau.
Thiến Vy vừa ra khỏi phòng tắm thì đã gấp gáp vội vàng chui vào trốn luôn trong chiếc chắn trên giường, cô trùm kín mít từ đầu tới đuôi, quyết không chừa ra một lổ hổng. Nghiêm Thần không biết cô đang trốn cái gì, hắn nghĩ thầm có lẽ là vì chuyện hiểu lầm lúc nãy làm cô thấy xấu hổ nên không dám lộ diện ra gặp mặt hắn.
Quả thật hành động lúc nãy của cô làm hắn rất buồn, nhưng hắn không nỡ giận cô, cô gái nhỏ của hắn đã đủ đáng thương rồi, sao hắn có thể nỡ giận cô được chứ. Nghiêm Thần đứng bên cạnh, khẽ xoa xoa phần đầu đã bị tấm chăn trùm lên của cô, nói: "Vy Nhi, cô ra đây được không, tôi có chuyện cần hỏi cô."
"Anh có chuyện gì thì cứ hỏi đi, tôi ở trong đây trả lời là được rồi!"
"Cô vẫn còn muốn trốn à, mau ra đây!"
"Tôi không ra!"
"Được, vậy tôi sẽ vào trong đó nói chuyện với cô." Nghiêm Thần nói một cách thản nhiên làm Thiến Vy nổi lên sự đề phòng, cô trùm chăn lại kĩ lưỡng hơn, truyền một câu tuyệt tình ra bên ngoài. "Cấm anh không được vào đây!"
Hắn nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601532/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.