Thiến Vy từ trong phòng bước ra đứng đằng sau anh lên tiếng. Đầu người thanh niên nhẹ nhàng xoay lại, trong đôi mắt đen tuyền của anh có hình ảnh một cô gái mặc chiếc váy màu xanh lam trễ vai, tay áo lất phất tà vải mỏng như đang có ngọn gió nào thổi quanh đây. Pha lê trên váy được đính sáng chói, lấp lánh như những vì sao trong đêm tối tịch mịch.
Làn tóc như tấm vải lụa xõa dài đến eo, không bồng bềnh như mây trời mà lại nhẹ nhàng thanh thoát đẹp tựa nàng thơ bước ra từ cổ tích. Khuôn mặt không son phấn má hồng vẫn thể hiện được khí chất thanh thuần nhã nhặn qua đôi mắt mang nước trời mùa thu, bất giác anh cứ nhìn cô bằng một ánh nhìn xa xăm, trông như mãi mãi cũng không thể chạm tới cô.
Lúc nãy anh đã nhìn qua chiếc váy này thấy nó chẳng có gì đặc biệt không ngờ khi cô mặc lên người lại nổi bật như vậy. Trước kia anh chỉ biết người đẹp vì lụa, bây giờ anh đã tận mắt chứng kiến lụa đẹp vì người, lụa vì người mà lung linh rực rỡ, tuy có hơi gầy gò tiều tụy nhưng bao nhiêu đó vẫn không thể giấu được sự khuynh thành tuyệt thế lúc này của cô.
"Cũng không tệ!" Đây không phải lời Dịch Thừa Phong muốn nói, cô rất xinh đẹp! Nhưng anh không thể nói ra.
Dịch Thừa Phong tiến lên vài bước, đi vòng ra sau chỉnh đồ giúp cô, khẽ nói: "Sao lại gọi tôi là tổng giám đốc?"
"Tôi sợ gọi tên của anh...anh sẽ đánh tôi."
Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601480/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.