Anh mở cửa xe cho cô vào trước sau đó mới lên xe phóng nhanh vụt đi. Cô vốn sợ cảm giác mạnh nên khi anh chạy với tốc độ cao liền không khỏi sợ xanh mặt, thế nhưng cô cũng không dám nói gì, rủi làm anh tức giận lại đánh cho cô vài cái bạt tay. Dịch Thừa Phong ngồi bên cạnh tinh ý thấy cô sợ sắp nôn ra mặt nên miễn cưỡng chạy chậm lại.
Không ngờ người đàn ông này lại chở cô ra biển, đại dương mênh mông rộng lớn, nhìn từ trên cao nó như một tấm thảm khổng lồ màu xanh da trời dập dềnh trải dài vô tận. Thiến Vy tinh thần phơi phới như được sống lại lập tức cởi bỏ giày dép chạy đến bãi biển nô đùa, anh cho một tay vào túi quần chậm rãi đi phía sau quan sát biểu cảm của cô.
Thiến Vy chạy nhảy tung tăng làm nước biển văng lên từng giọt tung tóe, suýt chút nữa thì quên mất ở đây còn có sự tồn tại của người đàn ông kia. Nghịch nước xong, cô leo lên một tảng đá lớn ven biển ngồi xuống hít thở thư giãn, gió lồng lộng thổi lên làm tóc và tà váy cô bay lất phất. Trời vào chiều nắng nóng cũng dần dịu lại, mặt biển lại được tô thêm một màu óng ánh nhẹ nhàng.
Sóng biển từng đợt đập dồn dập lên các tảng đá lớn rồi vỡ tan ra thành vô số những hạt nước nhỏ li ti trắng xóa. Dịch Thừa Phong trông dáng vẻ cô ngồi trên tảng đá ven biển liền liên tưởng đến hình ảnh nhân vật nàng tiên cá từ đáy đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601479/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.