Trưa hôm sau, Phù Hiểu thức giấc. Nằm trong vòng tay ấm áp của Đường Học Chính, cô nhẹ chớp rèm mi, nhìn chăm chú khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, đôi môi mỡ màng nhẹ cong lên. Cô cắn nhẹ cằm anh một phát, xoay người định xuống giường thì lại bị một cánh tay cường tráng quờ về, “Trốn tội?” Anh kề sát vào chiếc tai nhỏ xinh của cô, hỏi một cách thân thiết, giọng trầm ấm. Đồng hồ sinh học của anh luôn rất đúng giờ, nên anh chỉ ngủ có một lát đã tỉnh. Ngắm cô say ngủ trong vòng tay anh, anh thỏa mãn lắm, bất giác ngắm cô cả nửa ngày trời. Thấy cô sắp tỉnh, anh bỗng nổi hứng, nhắm mắt vờ đang ngủ, ai ngờ cô lại có một hành động đáng yêu đến vậy chứ.
“Em đói rồi, đi xem có cái gì ăn không.” Phù Hiểu cười hì hì.
“Anh đặt thức ăn ở hàng rồi, người ta đưa đến ngay thôi.”
“Ái chà, được việc ghê ta.”
“Đương nhiên, sao anh nỡ để cục cưng bé bỏng của anh đói chứ?” Mấy việc này thì anh sẽ không nhường ai đâu. Anh sờ vòng eo thon thả, mềm mại của cô, ngắm cánh tay mảnh khảnh, cặp đùi thon dài của cô, ừm, phải chăm cho cô ấy béo lên tý nữa mới được.
“Ùng ục.” Phù Hiểu đẩy anh ra, “Em muốn đi tắm.” Cả người cô nhức mỏi, cô muốn đi tắm nước nóng cho giãn gân cốt.
Đường Học Chính định mở miệng nói gì đó thì bị cô cướp lời, “Từng người một vào tắm!”
Bị người ta nhìn ra ý đồ nhưng Đường Học Chính chẳng buồn xấu hổ. Anh rướn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-hieu-em-la-cua-anh/1220723/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.