Ánh nắng tươi sáng như thổi một luồng khí nóng vào khiến mùa xuân trở nên ấm áp, tiết trời thật đẹp.
Phượng QuânÚy từng bước từ dưới thang của hầm rượu đi lên, ánh nắng chiếu vào cảmthấy chói mắt mặc dù chỉ mới ở đó một thời gian ngắn.....
Chổ có nắngluôn ấm áp hơn, quay đầu lạnh lùng liếc dưới hầm rượu, Phượng Quân Úycười như không cười ngạo nghễ nhìn Tiếu Nhạc nói: “Cẩn thận trông chừng Vương gia của các ngươi, bình rượu đều bị ta đập nát, cũng đừng đưathêm rượu xuống dưới!”
“Dạ!” TiếuNhạc kinh hãi trả lời, đối với vị Hoàng tử ôn hoà như gió này, khônghiểu sao hắn luôn cảm giác như có áp lực đè nặng trong lồng ngực.
“Mị Ảnh,chúng ta đi, đi gặp vị Sở vương phi làm cho Sở vương phủ hoang tàn sađoạ như thế này!” Phượng Quân Úy cười bí hiểm bước đi.
“Tứ HoàngTử!......” Tiếu Nhạc vội vàng gọi, mặc dù đang đứng dưới ánh măttrời chói chang nhưng trên trán hắn lại đổ mồ hôi lạnh. Người đi gặpVương phi? Trong lòng hắn cảm thấy bối rối bất an.
“Có vấn đề sao? Tiếu tướng quân.” Phượng Quân Úy nhàn nhã hỏi, đôi môi đẹp cong lên.
Tiếu Nhạc thất kinh, nhưng lại ấp úng không biết trả lời thế nào, chỉ cảm giác được trên lưng đổ mồ hôi lạnh!
“Còn nữa,không cần bẩm báo Vương gia các ngươi ta muốn gặp Sở Vương phi, hiểukhông?” Hắn cười lạnh, nhấn mạnh ba chữ Sở Vương phi.
“...... Vâng, mạt tướng tuân lệnh!” Nhìn ánh mắt nhàn nhã của hắn, Tiếu Nhạc cúi đầu vâng dạ.
Nhìn thânảnh hai người càng ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-vuong-phi/2168786/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.