Lư Cẩn Du và Diệp Lẫm tạm lưu lại Mân Sơn Hương để lo liệu kinh phí trị thủy. Đoạn Hành Chi chia năm phần binh lực hỗ trợ họ trấn giữ, trông coi việc điều động thuế ruộng, còn bản thân dẫn theo một nửa quân cận vệ hộ tống Thái tử.
Ba chiến hạm uy phong lẫm liệt vây quanh con thuyền của Bùi Việt, còn ở những nơi mắt thường không nhìn thấy trên bờ sông, kỵ binh vẫn phi nhanh dọc đường bám theo.
“Úy tướng quân, thuộc hạ có một việc…” – Đoạn Hành Chi đứng trên boong thuyền, đối diện với Úy Sở Lăng đang không vui, không khỏi có phần sợ hãi.
“Nói đi.” – Nàng vẫn chưa nguôi giận, đôi mắt tựa sao trời đang quay cuồng khí lạnh khiến người rợn gáy.
“Tàn đảng Mặc thị chuẩn bị chu đáo, chỉ sợ sẽ bày thiên la địa võng vào đêm Trung Thu. Tướng quân không bằng khuyên nhủ điện hạ…” – Thấy ánh mắt Úy Sở Lăng càng lúc càng lạnh, Đoạn Hành Chi suýt cắn phải lưỡi.
Chỉ thấy gương mặt như Ngọc Diện La Sát kia hít sâu một hơi: “Đoạn thống lĩnh nói có lý. Ta đi khuyên ngay.” – Nói rồi quay người, bước đi nhanh như gió.
Một lát sau, Đoạn Hành Chi mới khe khẽ nói với Thập Nhất đứng cạnh: “Thế tử nhà ngươi khí thế kinh người lại khó đoán, khổ cho đám hầu cận các ngươi quá.”
Thập Nhất bật cười ha hả: “Thống lĩnh nói quá rồi. Thế tử không phải đối với ai cũng như vậy đâu.”
Đoạn Hành Chi hơi ngẩn ra, rồi bật cười khổ, có chút chua xót: “Hừ.”
Lúc này mặt sông Lam đẹp rực rỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220523/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.