Nước sông Lam cuồn cuộn theo khúc quanh uốn lượn, từng đợt sóng dữ đánh ầm ầm vào bờ đê.
Chỉ thấy đám ám vệ vung chiếc búa sắt khổng lồ “bốp bốp” nện mạnh xuống thân đê. Đá vụn tung toé, bụi mù bay lên. Chẳng mấy chốc, họ đã phá ra một khoảng lớn.
Bên trong, sắc xanh mờ nhạt của núi Phục Hổ theo ánh mặt trời đổ xuống, chiếu lên phần lõi đê sắc biếc thanh tịnh, trông bằng phẳng trơn nhẵn như một hang đá nhân tạo. Bên trong lộ ra vài nền móng, mấy bức tường thô, như hình bóng một cung điện nhỏ dưới lòng đất.
Cháu trai của huyện chính huyện Vi Bình bủn rủn, mông sụp xuống sát gót chân, mặt mũi thất thần. Tên tùy tùng bên cạnh càng thảm hơn, đã quỳ mọp xuống đất, run lẩy bẩy.
Gió thu thúc vó ngựa. Tống Tuyên trong bộ thanh sam bước xuống xe ngựa, dáng người ngay thẳng sáng sủa. Trên đầu hắn, một nhánh trúc xanh nghiêng ngang, lá trúc xanh lả lướt tựa đuôi én.
Một phiến lá khô rơi khỏi cành, bay qua cửa sổ, đáp lên cây trâm vàng hình chim yến của một vị di nương khuê các. Nhưng hồn lá chưa yên, chịu không nổi rung động nơi trâm, mặt mũi đẫm lệ, liền xoay vòng bay sang bên cạnh, sượt qua bàn tay sưng phù run rẩy của huyện chính Vi Bình, cái tay mãi chẳng nâng nổi chiếc đao chém đầu giữa phố xá sầm uất.
Lá lại bay.
Đầu rơi xuống đất, máu phun như suối. Sắc mặt Tống Tuyên vẫn không đổi. Một phiến lá trúc khô rơi xuống án chém mà hắn giám sát, lặng yên bất động. Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220522/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.