Ngày hôm sau, Úy Sở Lăng ngồi trong khoang thuyền, chăm chú nhìn Bùi Việt vững vàng ngồi đối diện.
Trong hộp bên cạnh chàng là những cuốn sách và thẻ tre về cách trị thủy cứu tế. Chàng lần lượt mở từng cuốn, từng trang lật xem, từ xe ngựa đến thuyền gỗ, chưa một lần ngừng nghỉ, dường như chẳng biết mệt mỏi.
Tấm màn buông xuống bị gió cuốn lên, bên ngoài sông rộng mây thấp, xa xa trông thấy hòn đảo giữa sông, quả đồi nhỏ như con hổ đang phủ phục.
“Bờ sông ở huyện Vi Bình vừa khéo bị núi Ngủ Hổ che khuất, Thanh Trạm Đê xây ở đây, vị trí thật sự ẩn nấp.” – Úy Sở Lăng nghiêng đầu nhìn xa.
Nghe vậy, Bùi Việt ngẩng đầu lên. Góc nghiêng trắng ngần của Úy Sở Lăng gần ngay trước mắt, đường cằm thanh tú ánh lên vầng sáng, tựa như tuyết rọi. Chàng bỗng thấy tim đập nhanh hơn, ánh mắt rời đi, cũng nhìn về phía đồi núi: “Xây một đê dài sáu lý ước cần mười vạn lượng bạc. Nếu Thanh Trạm Đê thật sự trống rỗng, quan viên huyện Vi Bình th*m nh*ng, lợi dụng chức quyền, cần nghiêm trị quan liêu, thanh trừ kẻ tham lam để giải tỏa căm phẫn của dân chúng, đồng thời chọn người trung thực, tận tâm trị nước, mưu lợi lâu dài cho địa phương.”
“Nhưng điện hạ…” – Úy Sở Lăng định nói mà dừng lại. Gió sông ùa vào khoang thuyền, thổi lay tà áo và mái tóc hai người.
Bùi Việt mỉm cười: “Đêm qua ta đã soạn xong văn thư gửi đến quận chủ Thương quận. Nếu sự tình đúng như vậy, sẽ phái người truyền tin.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220521/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.