Tường son thâm cung, ý thu dần dày. Mùi Long Diên Hương thơm ngào ngạt từ Dưỡng Tâm Điện thong thả lan ra.
Biết bao kiều nữ quý tộc khát khao được cùng hoàng đế trải qua một đêm xuân tiêu tại đây. Rốt cục ở chốn hậu cung, sự nhớ thương và ưu ái của bậc chí tôn chính là lưỡi dao sắc bén nhất để hộ thân. Nói là cầu ái, chẳng bằng là cầu sinh.
Lan Tần nằm trên long sàng, ánh mắt trong trẻo.
Vừa rồi hoàng thượng cùng nàng nằm chung một lát, chợt Triệu Đức Tuyền ngoài rèm khẽ gọi “bệ hạ”, người bên cạnh liền muốn đứng dậy mặc áo. Nàng hơi động tâm, ngón tay thon mảnh khẽ níu lấy tay áo hoàng đế, mang theo một chút ngây thơ thân mật, như không nỡ để ngài đi.
Quả nhiên Hoàng đế dịu dàng nhìn nàng, dặn dò nàng nghỉ sớm, còn đưa tay vuốt má nàng.
Lan Tần thầm thở ra một hơi. Vậy là đủ rồi.
Nàng không giống Diêu Quý phi Lục Khởi Kiều dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, là sủng phi đứng đầu lục cung, gia thế hùng hậu, có huynh trưởng làm đến chức Ngự sử, dưới gối còn có Lục hoàng tử thông minh hiểu chuyện, được thánh tâm ưu ái vô cùng. Càng không giống Thuận Quý phi Tần Chỉ Lan lạnh nhạt xa cách, không màng thế sự, bướng bỉnh đến mức khi được phong Quý phi cố ý ban cùng chữ “Thuận”, nàng vẫn cứ làm theo ý mình. Nhưng vì có phụ thân là Tể tướng che chở, vì nàng mưu được thân phận dưỡng mẫu của Thái tử, nên thế lực sâu xa.
Còn dung mạo, gia thế của nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220524/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.