Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
(“Tôi ư?”)
(“Đúng vậy, chính là bạn. Tôi thấy trong bản lý lịch mà bạn đăng ký có ghi rằng bạn là học sinh của lớp xử lý số liệu, lên đại học cũng học ở khoa có liên quan đến thương mại quốc tế, biết cách xử lý giấy tờ, hơn nữa bạn từng làm việc ở khách sạn.”)
(“Không sai.”)
Tử Phong gõ ký tự để trả lời.
(“Nhưng mà... bạn là ai?”)
(“Tôi? Không phải tôi đã nói là dự định mời bạn làm việc sao? Bây giờ bạn đang hoài nghi tôi là người như thế nào, đúng không?”)
(“Không sai.”)
Tử Phong lại gõ chữ rất thành thật.
(“Tôi đâu biết được bạn có mời tôi làm việc hợp pháp hay không chứ?”)
(“À, công việc của chúng tôi ấy mà, nói thẳng ra thì vừa chính vừa tà, nhưng công việc của bạn tuyệt đối là danh môn chính phái*. Tôi muốn mời bạn làm trợ lý.”)
*Cụm từ thường được xài trong phim kiếm hiệp, tức là những môn phái danh chính, đường hoàng. Ý nói công việc đàng hoàng, không mờ ám xấu xa.
(“Trợ lý? Tôi ư?”)
Tử Phong hoài nghi bản thân mình, cô đâu có kiểu năng lực đó? Lên mạng chỉ biết đọc mail, xem web, treo nick trên phòng chat, đâu có giống người đi lại tự nhiên trên mạng như đối phương?
(“Không sai, chính là bạn, không cần nghi ngờ gì cả. Tôi xem lý lịch có thấy bạn đã từng làm việc ở khách sạn Hoa Hạ, bạn nhất định là người rất nhẫn nại.”)
Đọc xong mấy dòng ấy, Tử Phong chợt ngẩn người.
Nếu không phải cửa sổ trên máy kia quá mức khoa học viễn tưởng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-tinh-van-chung/25278/chuong-1-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.