"Có chuyện gì xảy ra vào năm đó vậy?"
Hứa Thanh Lãng nghĩ một hồi, nói: "Hình như vào tháng 3 năm 1938, có một đoàn phiến quân đánh vào Thông Thành."
Khi đó, rất có thể, thôn Tam Hương đã xảy ra một đại bi kịch. Toàn bộ ngôi làng bị san phẳng, người dân trong làng cũng đều bị giết sạch. Có lẽ, cô bé này cũng qua đời trong trận đại bi kịch đó. Bà nội của người bình luận bài viết này vô cùng may mắn nên mới có thể thoát khỏi kiếp nạn và về già kể lại cho con cháu về quê hương cũ của mình.
Cho đến nay, không còn một tài liệu nào ghi về sự tồn tại của thôn Tam Hương. Ngay cả một bài viết trên mạng cũng không có.
Đó không phải do quan binh lười biếng hay tắc trách. Vào thời đó, những vụ bạo loạn như thế này xảy ra rất nhiều, người chết cũng nhiều đến mức đa số đã bị lãng quên.
"Nói cách khác, ngôi làng này đã bị phá hủy toàn bộ vào thời kháng chiến, người dân cũng đa số chết hết, nên ngôi làng này đã hoàn toàn biến mất?"
Chu Trạch cau mày,
Hơn tám mươi năm đã trôi qua mà linh hồn này còn tồn tại trên Dương gian?
"Tôi cũng không biết rõ lắm. Như vậy đi, chúng ta hãy đến thư viện của thành phố để tìm thêm những sách ghi lại lịch sử của Thông Thành, hoặc đi hỏi thêm những người già để hỏi xem họ có biết đến thôn Tam Hương hay không."
Hứa Thanh Lãng đứng dậy, anh cầm chìa khóa xe và đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706838/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.