Editor: Waveliterature Vietnam
Nói ngắn gọn,
Chính là khó hầu hạ.
Có đôi khi, Oanh Oanh tự trách thầm trong lòng:
Ông chủ nhà mình bị cha mẹ vứt bỏ, ngẫm ra cũng không có nhiều nguyên nhân sâu xa gì cả. Có lẽ anh ta biết núm vú giả không được khử trùng nên không chịu ăn, chăn màn không sạch sẽ nên không chịu ngủ, cha mẹ chưa rửa tay thì không cho đụng. Vì khó chịu quá nên họ với vứt bỏ anh ta đi.
Tất nhiên, suy nghĩ này Oanh Oanh chỉ dám giữ ở trong lòng, vạn lần không dám nói ra.
Mỗi lần bị giáo huấn cô đều ra vẻ rất tiếp thu, sau đó sẽ nắm tay ông chủ cùng nhau đi tới Thiên Đường của sự sạch sẽ, tạo ra một cảm giác vô cùng ngọt ngào và thiêng liêng.
Từ trong tim,
Chính là như thế.
Thiên Đường không sinh ra Bạch Oanh Oanh ta, muôn đời vẫn vậy, như đêm vẫn dài.
Chu Trạch đứng bên cửa sổ hút thuốc. Bài đăng anh đọc được đã cho anh thêm rất nhiều tin tức.
Thị trấn Hưng Nhân,
Tiệm giặt quần áo,
Vị trí của thôn Tam Hương hẳn là ở chỗ này.
Thậm chí, Chu Trạch có thể nhìn ra rất nhiều tin tức xuất hiện trong bài viết là đã được thêm bớt. Bởi vì anh là một quỷ sai, lâu dần cũng đã quen thuộc với công việc, cũng coi là có chút "nghiệp vụ".
Quỷ có thể biến thành người, người cũng có thể biến thành quỷ. Nhưng giữa người và quỷ lại có một ranh giới mỏng manh, nhưng rất khó để vượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706840/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.