Chàng trai chủ động đề nghị Chu Trạch đưa anh đi. Chu Trạch hỏi, anh ta còn luyến tiếc gì không, anh ta không trả lời. Đây là lần gửi linh hồn người chết xuống Địa ngục nhẹ nhàng và đơn giản nhất.
Thậm chí, bạn có thể dùng từ bình thản để diễn tả sự ra đi của chàng trai.
Không kháng cự, không đấu tranh, không bất mãn, chỉ thong dong ra đi như vừa có một chuyến đi xa.
Sau khi hoàn thành công việc của mình, Chu Trạch liền đi tắm rửa và đi lên phòng để nghỉ ngơi. Sau khi chuyển cửa hàng đến vị trí mới, việc kinh doanh thực sự tốt hơn rất nhiều. Nhìn vào xấp tiền âm phủ, anh vô cũng hài lòng.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, bây giờ đã là giữa trưa. Chu Trạch đi xuống cầu thang, thấy Lão Đạo đang chơi với con khỉ nhỏ ở phía sau quầy bar.
"Ông chủ buổi sáng vui vẻ." Lão Đạo chào Chu Trạch.
Chu Trạch gật gật đầu.
Anh bến bên chiếc ghế sofa và ngồi xuống tắm nắng, một ngày mới lại bắt đầu. Cuộc sống này thực sự rất dễ chịu. Sau đó, anh đưa mắt nhìn đám đông phía ngoài phố đang ồn ào.
Thế giới này đầy rẫy những bon chen và lợi ích, tất cả vì miếng cơm manh áo, vì kế sinh nhai. Anh có thể nhà hạ ngồi ở đây mà tắm nắng, so với những người ngoài kia, đã nhàn hạ hơn rất nhiều.
"Ông chủ, anh có muốn uống gì không?"
Chu Trạch đã quen với việc có Oanh Oanh nằm cạnh lúc ngủ. Khi không có cô ấy, giấc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706816/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.