Vương Kha đã tỉnh dậy, anh ta bị thương không hề nhẹ. Khi Chu Trạch xuống cầu thang, anh thấy Vương Kha đang nằm trên ghế sofa, khuôn mặt tỏ rõ vẻ sợ hãi.
"Anh có cùng tôi giúp gì không?" Chu Trạch hỏi.
Vương Kha lắc đầu và nói: "Chỉ cần anh giúp tôi…"
"Ừm, nếu vậy tôi về đây."
Chu Trạch thấy Vương Kha lắc đầu, anh liền quay người và trực tiếp đi ra phía cửa, như không nghe thấy câu nói sau của Vương Kha.
"....." Vương Kha.
Thấy Chu Trạch đi ra khỏi cửa, Oanh Oanh và lão đạo lập tức đi theo.
Kỳ thật, đối với Chu Trạch mà nói, chuyện này đã được xử lý xong. Những chuyện còn lại, Tiểu Louli sẽ xử lý. Như lúc nãy chẳng hạn, cô đã không màng đến an nguy của mình mà lao ra cứu Vương Kha, cô coi anh ta như cha ruột của mình.
Điều này không khỏi làm cho Chu Trạch có chút xúc động, tất nhiên, không phải do tình cảm thắm thiết giữa hai "cha con" họ.
Lần trước khi đối đầu với tên quỷ sai ở trong thân xác em của bác sĩ Lâm, dường như, cô ta cũng bị ảnh hưởng bởi thân phận của Lâm Di, cô ta cũng tự coi mình như một thành viên trong gia đình nhà họ Lâm. Thậm chí, cô giết người mà không một chút suy nghĩ, chỉ muốn cho "chị" mình là bác sĩ Lâm được vui vẻ.
Tiểu Louli lúc nãy cũng vậy, cô dù sức khỏe rất yếu như vẫn xả thân để cứu "cha" mình. Anh không nghĩ, Vương Kha lại hấp dẫn như thế.
Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706814/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.