Chu Trạch bắt xe taxi về lại hiệu sách. Khi đến nơi đã là 12h khuya, nhưng trong hiệu sách vẫn còn rất nhiều người.
Chu Trạch nhớ Hứa Thanh Lãng đã gọi cho anh nói rằng việc kinh doanh của hiệu sách hôm nay rất tốt, có vẻ như đó là sự thật, hôm nay, muộn như thế này rồi còn rất nhiều khách.
Đẩy cửa kính ra và đi vào cửa hàng, Chu Trạch có đôi chút thất vọng. Khách hàng đều là những người sống.
Lần trước việc nhầm lẫn Triệu sở trưởng chỉ là trường hợp ngoại lệ, chẳng lẽ cả hơn mười người hôm nay cũng là trường hợp ngoại lệ sao?
Ngay cả trong thời kỳ của Tam Hoàng Ngũ Đế thời xưa, người dân, à không, cả quỷ cũng không có đơn giản như vậy.
Bọn họ đứng cạnh nhau, ở giữa có một người đang đứng kể chuyện, những người khác lắng nghe một cách nghiêm túc như thể họ đang kể về những chuyện kinh dị và hồi hộp. Người kể chuyện vẫn đang kể câu chuyện bằng âm điệu trầm bổng cùng những ngôn ngữ cơ thể sinh động.
Oanh Oanh ngồi phía sau quầy và đang nghịch điện thoại.
Khi thấy Chu Trạch trở lại, Bạch Oanh Oanh đã chủ động đứng dậy, đi rót cho anh một ly nước.
Chu Trạch ngồi xuống, bất giác anh lấy tay che lồng ngực không vô thức. Mặc dù có quần áo che chắn nhưng anh vẫn cảm nhận được trong lồng ngực của anh nhẹ bẫng.
"Ông chủ, anh bị sao vậy?" Oanh Oanh thấy lạ bèn hỏi.
"Hừm…." Chu Trạch nhìn về phía Oanh Oanh.
"Tôi luôn cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706716/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.