"Tôi lấy lời khai xong rồi, các anh có thể đi."
Một cảnh sát trẻ đóng quyển sổ lấy lời khai lại và mỉm cười với Chu Trạch.
Chu Trạch gật đầu và đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Lúc này, có một người cảnh sát trung tuổi ngồi cạnh nam cảnh sát trẻ lấy lời khai kia, mở miệng hỏi:
"Anh Từ, việc kinh doanh của anh dạo này có tốt không?"
"Cũng không tốt lắm." Chu Trạch thành thật trả lời.
Rất nhiều người hỏi Chu Trạch câu hỏi này. Ý của họ là muốn hỏi việc kinh doanh của anh với người sống có tốt không, cho nên Chu Trạch trả lời theo tình hình kinh doanh với người sống ở tiệm.
"Vậy tại sao anh còn quyết định tiếp tục kinh doanh?" Nam cảnh sát trung niên hỏi.
"Tôi là con rể của gia đình rất giàu có, việc kinh doanh của tôi chỉ là để giết thời gian."
Nam cảnh sát khịt mũi và gật đầu, anh ta vẫy tay ra hiệu: "Anh có thể đi được rồi, khi nào cần thêm lời khai chúng tôi sẽ gọi cho anh."
"Rất sẵn lòng."
Chu Trạch rời đi.
Người cảnh sát trẻ quay sang nói với nam cảnh sát trung niên: "Anh Tôn, chàng trai này quả là thú vị."
Đúng vậy, Chu Trạch đã nói thẳng ra với mọi người rằng anh là kẻ ăn bám, việc này quả thật cần dũng khí rất lớn.
"Chúng ta hãy đi xung quanh và lấy thêm lời khai của những người khác." Nam cảnh sát trung niên vừa đứng dậy vừa nhìn về phía Chu Trạch. Anh ta cảm giác ở Chu Trạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706718/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.