Cảm giác chết thế nào, Chu Trạch nhớ rất rõ. Anh từng bị đẩy vào lò để hỏa thiêu.
Khi bụng anh khó có thể hỏa táng được, nhân viên hỏa táng đã dũng móc sắt chọc vào nó, cho nó vỡ bung ra.
Cảm giác đó y hệt như lúc này đây, ngực Chu Trạch đang bị xuyên thủng.
Đau nhức?
Đương nhiên đau nhức.
Nhưng cơn đau đó quá dữ dội khiến anh cảm thấy tê liệt. Giống như bạn đang được phẫu thuật nhưng lại chỉ được gây mê một nửa. Lúc đó, bạn chỉ có thể cảm nhận được có cái gì đó đang mân mê nơi đang được phẫu thuật của bạn.
Chu Trạch rất muốn chống cự nhưng cơ thể của anh vào thời điểm này hoàn toàn bế tắc. Ngay cả mí mắt của anh cũng trở nên rất nặng nề, nó chỉ chờ chực sụp xuống ngay lập tức.
Dù không cam tâm, nhưng không thể nào phản kháng.
Mí mắt từ từ nhắm lại.
Kết thúc rồi sao….
...…..
Chu Trạch chậm rãi mở mắt ra, bao quanh anh là thứ ánh sáng ấm áp từ ánh đèn mờ ảo. Trước mặt anh là một bàn đá cẩm thạch dài, hoa văn lộn xộn, nhưng nó mang lại cảm giác tinh tế.
Cúi đầu nhìn xuống, Chu Trạch thấy mình đang ngồi trên ghế. Đây là một chiếc ghế bành, trên cổ anh đeo một miếng vải trắng giống như khi ăn cơm, trẻ em sẽ được đeo miếng vải này để thức ăn sẽ không làm bẩn quần áo.
Hai tay anh mỗi tay cầm một chiếc dao bạc và một chiếc nĩa.
Trước mắt anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706715/chuong-70.html