Cơ thể có chút mệt mỏi, trong lòng có chút choáng váng. Chu Trạch vứt điếu thuốc và vắt áo khoác của mình lên trên vai. Anh thuận theo hướng đèn đường để đi ra khỏi công viên.
Bóng lưng của anh trông rất dài dưới ánh đèn mờ ảo.
Ở lối ra của công viên có một ông già tóc bạc trắng đang đứng đó. Ông mặc âu phục rất chỉnh tề, tỉ mỉ, giống như cây xương rồng đứng vững đơn độc trên sa mạc khô cằn.
Chỉ cần liếc nhìn qua, Chu trạch cũng đủ thấy ông lão ăn mặc rất rất chỉnh tề, chỉnh tề đến mức khiến người đối diện cảm thấy biến thái.
Chu Trạch không nhìn ông lão và tiếp tục đi trên con đường của công viên để ra về.
Trong không khí lúc này ngập tràn mùi của dưa hấu, vừa ngọt ngào mà lại có cảm giác dinh dính.
Mùi vị này khiến Chu Trạch có đôi chút cảm thấy không thoải mái, bởi vì thịt dưa hấu màu đỏ, nó khiến Chu Trạch liên tưởng đến nhiều hình ảnh khó chịu.
"Anh đang có tâm sự gì phải không?"
Lão già chủ động đi theo Chu Trạch với tốc độ vừa phải, vừa đi vừa hỏi.
"Một chút." Chu Trạch trả lời.
Hai người họ tiếp tục tiến về phía trước, tạo thành một sự tương đồng đặc biệt.
"Có phải vì con khỉ không?
Hay vì đứa trẻ dị dạng đó?" Laoc già tiếp tục hỏi.
Chu Trạch không trả lời và vẫn tiến về phía trước.
Khi đi đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Chu Trạch dừng lại rồi chờ đèn xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706713/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.