“Phong Vang......”
“Ngọc bội đâu?”
“Phong Vang......” Y nhìn hắn, không biết phải nói thế nào.
“Ngươi đem đi rồi đúng không?” Hắn cắn chặt môi dưới, vạn phần bi thương, “Đó là thứ duy nhất nương để lại cho ngươi! Tại sao phải làm như vậy, có phải tiền ta mang về còn chưa đủ......”
Y tức giận, đứng lên nắm chặt bờ vai của hắn.
“Ngươi cho rằng Nhiễm Vân Uý ta là người như thế sao?!”
Hắn dùng lực lắc đầu: “Đương nhiên không phải...... Nhưng......”
“Ta không phải.” Ôm hắn vào lòng, thân hình đơn bạc kia vẫn gầy yếu như vậy nhưng lại chấp nhận gồng gánh trên vai trách nhiệm làm kẻ khác nặng lòng.
“Chúng ta yêu nhau, ngươi muốn ta hạnh phúc, ta cũng muốn ngươi hạnh phúc! Nhìn ngươi vì sinh ý của chúng ta mà phải làm việc không ngưng nghỉ, mà ta đứng hay ngồi cũng đều ở trong nhà, ta rất khó chịu, ngươi biết không?”
“Nhưng ngươi cũng đừng đem viên ngọc bội đó đi chứ, nó là vật rất quan trọng với ngươi mà!”
Rúc vào trong lòng y, nhớ đến người mẫu thân hiền dịu ôn nhu hắn mới chỉ gặp được một lần duy nhất kia, hắn bật khóc.
“Ta biết, Phong Vang, cho nên ta nhất định sẽ kiếm tiền chuộc nó lại!”
“Ngươi thật sự có thể làm được sao?” Nâng lên gương mặt ướt át, hắn hỏi.
“Ta cam đoan với ngươi.” Nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho hắn, y cúi đầu, miệng kề bên môi hắn, nhỏ nhẹ thề thốt.
Việc này đã lâu rồi chưa có làm qua.
Cho nên khi gắt gao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629330/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.