Thường Diễm cầm bịch khoai lang kích động chạy về, vừa vặn thấy được Nhiễm Vân Uý từ buồng trong đi ra.
“Nhiễm đại ca, ngươi xem, đại thẩm kia cho ta nhiều khoai lang lắm nè!”
“Có nói cảm ơn với đại thẩm chưa?” Y cúi người xoa xoa mái tóc cũn cỡn của nó.
“Có.” Thường Diễm nhu thuận gật đầu.
“Đúng rồi, Nhiễm đại ca, Phong ca ca đâu?” Nhìn quanh quất không thấy bóng dáng của Phong Vang, Thường Diễm hỏi.
“Hắn a.” Y không khỏi lộ ra nụ cười, tâm tình cao hứng nói, “Thân thể hắn có hơi không thoải mái, ta kêu hắn đi nghỉ rồi.”
“Phong ca ca bị bệnh sao?” Thường Diễm lo lắng.
“A, đừng lo, hắn chỉ hơi mệt thôi, nghỉ ngơi một chút là được rồi.”
“Ân, Phong ca ca không có việc gì là tốt rồi.”
Cầm lấy túi khoai lang Thường Diễm ôm trong lòng lên nhìn, y nói, “Thường Diễm, hôm nay luộc khoai làm đồ ăn khuya đi.
“Được được!” Thường Diễm dùng sức gật đầu, “Thường Diễm thích ăn món này lắm!”
“Vậy chúng ta tới trù phòng.....”
“Thường Diễm, tuyệt đối không để Nhiễm đại ca động vào bất cứ vật gì trong đó, nghe chưa!”
Đột nhiên, trong căn phòng hẳn là nơi Phong Vang đang nghỉ ngơi truyền ra tiếng nói.
“A!”
“Cái gì?” ( )
Phản ứng của hai người hoàn toàn bất đồng, nghe được câu nói của Phong Vang, Thường Diễm trở nên hoang mang, y lại lắc đầu cười khổ.
“Gia sự đừng kể tên y, kêu y nhóm lửa y sẽ đốt luôn cái trù phòng đó.”
Thường Diễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629333/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.