Phong Vang đun nước nóng, sau đó sang mượn tạm y phục của đại thẩm trụ sát vách mang về cho hai người họ.
Đại thẩm kia đành đáp ứng đề nghị nhiệt tình của Phong Vang, mang quần áo đứa con năm tuổi của mình đem cho Thường Diễm, cũng tiện tay tắm rửa cho Thường mẫu, vì cơ thể Thường mẫu đã suy yếu đến mức không thể nâng người dậy.
Bây giờ đại thẩm kia đang giúp Thường mẫu lau tóc trong gian phòng nhỏ dùng để tắm rửa, còn Phong Vang đóng vai huynh trưởng cẩn thận tẩy rửa thân hình đơn bạc gầy yếu của Thường Diễm tại bãi đất trống đằng sau nhà.
Đầu tiên là xén đi mối tóc dơ bẩn đã kết thành một đoạn của Thường Diễm, sau đó tiếp tục tẩy sạch dơ bẩn lì lợm ngoan cố đang bám trên đầu nó.
Bắt buộc Phong Vang phải dùng chút khí lực mới có thể gột sạch, chà đến mức da của nó đỏ cả lên, hỏi có đau không, Thường Diễm lại dùng sức cắn môi, kiên cường lắc đầu.
Nhìn thấy đôi mắt to đen quật cường của Thường Diễm, nhất thời Phong Vang ngây ngẩn cả người, hắn vừa thoáng thấy được, hình ảnh khi nhỏ của hắn ở trên người Thường Diễm.
Thân mình nhỏ bé kia, ngoài ý muốn lại cất chứa bao nhiêu là kiên cường, mặc cho chuỗi ngày cực khổ vẫn tiếp tục, vẫn luôn yên lặng gồng mình hứng lấy khổ đau, kể cả lúc đã rất thống khổ, cũng không cho phép chảy ra đến một giọt nước mắt yếu đuối......
“Ắt xì!”
Tiếng hắt xì của Thường Diễm đánh thức Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629328/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.