*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dành cho Long Khiếu Thiên, anh được ví như một bầu trời vậy, mãi hạnh phúc với một người khác, đừng mãi lưu luyến đám mây kia nhé anh:”)
§
Lại là một nụ hôn mê đắm rơi trên khuôn mặt y, hắn mới lưu luyến rời đi.
Nhưng vừa mới xoay bước, hắn... Lại muốn nhìn y lần nữa.
Chỉ là, hắn biết, nếu như hắn làm theo ý mách của thâm tâm, hắn tuyệt đối sẽ liều lĩnh ở lại đây, bên người y.
Thế là, hắn cố nén lại cái mong muốn đang gào thét của mình, nặng nề lê bước, lặng lẽ biến mất.
Tưởng niệm cứ đôi chút tích lũy, cuối cùng đã tràn đầy.
Cho dù hắn xử lý công vụ nhiều thế nào chăng nữa, chơi đùa với đám phi tần thế nào chăng nữa, đều không thể đánh bỏ được cảm giác hư không khi mất y, không có y bên người.
Khi hắn nhắm mắt lại, thậm chí ngay cả ngủ hắn cũng sợ, sợ, y xuất hiện trong mộng của hắn, sau đó sẽ biến mất, sao hắn cũng không ngăn được điều ấy.
Thế là, trời tối dần, hắn vẫn còn đang xử lý chính sự, thế là, từ việc phê duyệt tấu chương hắn biến thành viết thánh chỉ.
Triệu y vào cung.
Sau khi viết xong thánh chỉ, hắn vừa lòng tức khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629322/chuong-12-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.