PN về anh Hoàng đế:”>
Lần đầu tiên nhìn thấy y, hắn chỉ biết, hắn đã yêu y rồi.
Giam y lại, chỉ để mình hắn được thấy y.
Cầm tù y, khiến y trở thành của riêng hắn.
Người hắn yêu, sự sống của hắn, Vân Uý của hắn.
Đám mây tinh thuần, không chút tạp chất ấy, chỉ của một mình hắn thôi.
Lần đầu tiên gặp y, hắn chỉ mới tám tuổi.
Phụ thân y phụng mệnh của phụ hoàng, vào cung truyền thụ võ thuật cho hắn.
Y vốn không cần đến, nhưng khi phụ hoàng biết y chỉ mới chín tuổi mà đã tinh thông võ thuật đến mức có thể một mình hành động, liền lệnh cho cha y mang y vào hoàng cung, nói như vậy có thể khuyến khích hắn luyện võ.
Ý đồ của phụ hoàng hắn coi như thành công, vì muốn được giỏi bằng y, vì muốn được y chú ý mà hắn đã khổ tâm luyện võ.
Hắn hao hết tâm tư, cố gắng vì y trả giá hết thảy, thầm nghĩ muốn nhìn thấy nụ cười trong trẻo của y, dù chỉ trong thoáng chốc cũng tốt.
Nhưng, tất cả đều là vô nghĩa. Dù với tư chất trời sinh để luyện võ của mình, hắn có thể dễ dàng đánh bại y, dù hắn có tìm đủ mọi cách làm y vui, thì gương mặt y vĩnh viễn vẫn mang biểu tình lạnh lùng thản nhiên.
Không hề thay đổi, không hề đáp lại, coi như mọi nỗ lực của hắn, đối với y mà nói, căn bản chỉ là râu ria.
Như thể, sư đệ này của hắn sẽ không bao giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629321/chuong-12-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.