Ba năm sau.
“Trương Tam a, nhìn cái gì đó? Mặt ngốc ra như thế.”
Người đi vào cõi thần tiên kia sau khi bị lay tỉnh mới định thần lại, trả lời: “Là chưởng quầy a. Có nhìn gì đâu, chỉ là đôi phu thê trẻ tuổi mới vào quán chúng ta, mà ta chỉ thắc mắc sao vị thê tử kia lại dùng khăn mỏng che mặt như thế ——”
“Cái này thì có gì lạ.” Chưởng quầy hừ cười, “Nhất định là phụ nhân kia xấu xí vô cùng, thế là phải dùng đồ che mặt, tránh dọa đến người khác đi.”
“Nhưng mà, tướng công của phụ nhân này bộ dạng tuấn tuyệt nhân gian, ngọc thụ lâm phong, người nhìn người mê a! Chưởng quầy ngài cho rằng một người như vậy sẽ thú một thê tử xấu xí sao?”
“—— Ân, sẽ không.” Chưởng quầy bày ra bộ dạng suy nghĩ sâu xa, “Vậy chỉ có thể là, vị tiểu nương tử kia dung mạo như thiên tiên(đổi cách nói nhanh thế cơ O3O). Mà nàng sở dĩ che mặt lại, là vì sợ người khác sẽ tò mò dò xét a.”
“Không hổ là chưởng quầy, phân tích thực sự có đạo lý, nhìn vị công tử đó che chở thê tử mình thế kia, bộ dáng quan tâm chăm sóc, trăm phần trăm thê tử của y tuyệt đối là một mĩ thiếu nữ xinh đẹp.”
“A, thật sự là một đôi thần tiên quyến lữ, làm người hâm mộ mà. Trương Tam ta khi nào thì mới có thể thú một lão bà động lòng người, vui vui vẻ vẻ sống với nhau cả đời đây!”
“Hừ!” Chưởng quầy cười lạnh, giơ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629318/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.