Vừa tỉnh lại đã thấy người ở bên cạnh đã đi từ lúc nào, vuốt vuốt chỗ nằm đã vương hơi lạnh, y xoay người đứng lên.
Tùy ý vơ lấy một cái áo khoác lên người, ra khỏi phòng.
Hạt mưa trong mùa xuân nhỏ bé tựa sương mù, mọi thứ đều được lớp cỏ non mới mọc màu xanh lơ trùm lên, đập vào mắt đều là cảnh sinh cơ hào hùng.
Thế mà y lại không hề lưu luyến cảnh đẹp của mưa phùn tạo nên, tâm tư toàn bộ dùng để tìm kiếm người bỗng nhiên biến mất không thấy bộ dáng kia.
Thôn trang nhỏ nằm sâu trong núi rừng, đắm chìm trong sự yên tĩnh và ôn nhu nhẹ nhàng của sáng sớm, vài người vì vậy mà thậm chí ngay cả tiếng bước đi trong mưa vang lên tận tai vẫn không bị đánh thức, cứ như cũ bận bịu thêu dệt giấc mơ ngọt ngào của mình.
Thân ảnh màu trắng chạy xuyên qua tấm màn ướt át của thiên địa, mặt nước trên ruộng lúa phản chiếu lại dáng vẻ lo lắng của y, rừng rậm xanh mướt vì cước bộ rối ren của y mà xui xẻo rước lấy một thân mưa móc.
Ngay lúc tâm trạng đang rối bời, đủ loại bất an đều xuất hiện thì rốt cuộc đã tìm được người mà y muốn thấy ở trên đường dẫn ra ngoài thôn.
Chạy đến trước mặt hắn, thở hồng hộc, nhìn hắn, nhìn đến mức hắn phải lộ rõ ra ánh mắt hoang mang của mình.
“Vân, sao ngươi lại ra ngoài? Thật là, ngươi xem, người đã ướt cả rồi, sẽ cảm lạnh đó......”
Chiếc dù nho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629323/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.