Ta mừng rỡ, bước nhanh đến trước mặt y:
“Vân......” Ta mở miệng gọi, Vân lại giống như không thấy.... lướt qua bên cạnh ta, biểu tình lạnh lùng làm ta ngây ngốc.
Một lúc lâu sau mới đột nhiên nhớ lại vẻ mặt vừa rồi của y.
‘Lạnh lùng’
‘Thản nhiên’
Ta phút chốc hoàn hồn, bước nhanh đến Vân các, nhưng khi vừa mới bước vào thì y đã đem cửa phòng gắt gao đóng lại.
Đuổi tới đại môn đang khép chặt. Ta sốt ruột gõ cửa:
“Vân, ngươi làm sao vậy, Vân?......”
Nhưng mặc kệ ta gọi như thế nào, gõ cửa như thế nào... y cũng không hồi đáp.
Đang lúc ta không biết nên làm gì, Trần quản gia đột nhiên xuất hiện ở Vân các.
“Phong Vang, ngươi ra đây.” Ông quát lớn làm ta giật thót. Sợ ông đã nghe được tiếng Vân mà ta vừa gọi liên tục kia...
Ta rất không yên lòng mà bất an đi đến trước mặt ông, đối diện vô biểu tình của ông kính sợ ‘Dạ’ một tiếng.
Trần quản gia gật gật đầu rồi rất nhanh mở miệng hỏi ta;
“Ngươi vừa mới thấy chủ tử đi vào đúng không?”
“Thấy được.” Ta trả lời. Thấy cái dạng này của ông mới biết ông chắc chắn không nghe được cái tên ‘Vân’ đó... đáy lòng không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Tốt lắm, vậy ngươi ngay tại ngoài phòng đợi chủ tử sai phái, đã biết chưa?”
“Vâng.” ta loan hạ thắt lưng, đáp.
“Tốt lắm, đi đi.” Trần quản gia xua tay, ý bảo ta đến trước phòng của Vân chờ đợi phân phó, nhưng ta không lập tức rời đi mà do dự một chút rồi hướng Trần quản gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114911/chuong-4-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.