Đôi môi của Vân thuần thục di động trên cơ thể ta. Mỗi một cái hôn của y khiến ta cảm giác được làn da của mình đang bị thiêu đốt, từng đợt nhiệt độ kia thúc giục ta, khát cầu y chạm vào ta. Ta bị sa vào ôn nhu nhẹ nhàng mà chậm rãi của y...... Rất nhanh ý thức liền mất đi......
Môi của y ở trong ngực ta một trận lưu luyến, sau đó y ngẩng đầu:
“Phong Vang, sợ không?” Ánh mắt y sâu thẳm, thanh âm y hùng hậu, mà ta, toàn thân run rẩy...... chờ mong. Ta lắc đầu, nếu là y, cho dù khó chịu hay sợ hãi, cũng cam tâm tình nguyện.
Ta không nhìn y nữa, đem ánh mắt phóng tới ánh trăng đang chiếu rọi, trong trẻo nhưng lạnh lùng, mặt hồ giống như bị một tấm lụa mỏng bao phủ.
Run rẩy mở ra hai chân, ta dùng hành động nói cho y quyết tâm của mình. Y cúi đầu, dùng môi thăm dò môi ta, sau đó khép lại...... Ta vì cái hôn xót xa triền miên này mà lần nữa ý thức lại tán loạn, trong lúc mờ mịt lại cảm thấy được một vật nóng cứng ý đồ tiến vào cơ thể của ta......
“A!” Đau quá! Phảng phất như muốn đem thân thể xé rách. Hai tay của ta đặt trên cánh tay của Vân phút chốc buộc chặt, móng tay đâm thật sâu vào da y. Vân lúc này cũng không tiến vào nữa mà nhẹ nhàng vỗ lưng ta, trấn an ta.
“Thả lỏng...... chậm rãi...... thả lỏng......” Thanh âm mềm mại trầm trầm như mê dược của y vang lên, làm cho ta vô ý thức mà làm theo lời y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114912/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.