Tràng hạt đã lần qua mấy lần, vòng đi vòng lại, tuần hoàn luân chuyển, giống như một sự tái sinh.
Rất nhiều năm trước, khi Đoan Nhai còn tại thế từng hỏi qua Sắc Không một vấn đề: “Thế gian có vật không bao giờ thay đổi hay không?”
Vạn vật sinh ra ắt có chết đi, gia quốc hưng thịnh tất có tiêu vong, bốn mùa luân phiên thay đổi, thương hải hóa tang điền… Mà ngay cả những vì sao chi chít trên bầu trời, cũng có ngày nào đó lụi tàn.
Sắc Không nghĩ thật lâu, từ hằng hà sa số đến quy lại trên đầu ngón tay, cuối cùng vẫn không có kết quả. Thẳng đến một ngày nào đó tuyết bay tán loạn, hắn nhận được tin báo tử của Đoan Nhai, mới giải được điều tối vướng mắc trong đời.
Nhuệ khí tụ vào trong mắt, đọng lại thành một giọt màu đỏ tươi. Màu đỏ kia rốt cuộc không tiêu mất, mà là đọng lại thành hắc ám vĩnh hằng.
Hắn rốt cục minh bạch, thế gian không bao giờ thay đổi, chính là bản thân thay đổi.
Vô luận thiên ý hay nhân tâm, đều là thứ phong vân khó lường, biến ảo vô cùng. Nhân sinh ở trong thiên địa, trăn trở trong hồng trần, hoặc như nước chảy bèo trôi, hoặc bất biến ứng vạn biến.
Cửa đá chậm rãi mở ra, sau lưng truyền đến tiếng bước chân cố tình dẫm mạnh. Sắc Không không hề nhúc nhích, vẫn khoanh chân trên mặt đất như cũ, tay lần lần tràng hạt, miệng lẩm bẩm niệm kinh.
“Đoạn «Vãn sinh chú» này, là đại sư vì những kẻ chịu khổ kia siêu độ, hay là chuẩn bị trước cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-dao/586874/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.