Editor: Zittrasua (Wattpad).
Tưởng Kiến Quốc rốt cuộc vẫn không đành lòng để con trai chịu đói, đành đem Tưởng Tiểu Bảo đặt trên sô pha: “Ngồi ở đây xem TV, ba ba nấu cho con ăn.”
Sau khi Ân Âm phê chữa một ít tác nghiệp thì bước ra, đang muốn lấy một ly nước uống, liền nhìn thấy Tưởng Kiến Quốc đang ở phòng bếp nấu mì.
Tưởng Kiến Quốc vừa thấy cô đến, lập tức ngượng ngùng cười, biểu tình có chút túng: “Tiểu Bảo đói bụng, anh nấu cho nó một ít.”
"Để đó cho em, anh cũng mệt rồi, đi tắm rửa, rồi nghỉ ngơi sớm một chút.”
Thấy Ân Âm không tức giận, Tưởng Kiến Quốc nhẹ nhàng thở ra, trong lòng cảm thán vợ mình vẫn đang xót con trai.
"Cũng được, vậy nhờ em.”
“Ba ba, thơm quá đi.” Tưởng Tiểu Bảo đói bụng, ngửi được hương thơm thì bước vào, nhịn không được nuốt nước miếng nói.
Chỉ là vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy gương mặt của Ân Âm bưng mì bước ra.
"Mẹ.” Hắn nhỏ giọng kêu.
Đặt tô mì xuống, Ân Âm kéo Tưởng Tiểu Bảo vào bên người mình, cúi đầu hỏi: “Tiểu bảo đói bụng sao?”
Tưởng Tiểu Bảo lập tức gật đầu.
“Muốn ăn mì?”
Tưởng Tiểu Bảo lại lần nữa gật đầu, sờ sờ bụng nhỏ phì phì của chính mình.
“Muốn ăn mì cũng được thôi.
Bên đó, nhìn thấy không? Đó là nơi con vừa mới làm đổ đồ ăn, con dọn dẹp thật sạch, mẹ liền đem mì ra cho con ăn.” Ân Âm là cố ý để lại chỗ đó không thu dọn.
Vừa nghe còn có việc phải làm, Tưởng Tiểu Bảo nháy mắt liền muốn không làm, hốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076169/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.