Editor: Zittrasua (Wattpad).
"Còn điều cuối cùng, Tiểu Bảo, cho dù con có tức giận như thế nào đi nữa, cũng không được đánh đổ thức ăn như vậy.
Đồ ăn là do ba ba và mẹ rất vất vả kiếm tiền để mua được, thực sự rất quý giá, lương thực cũng là do các bác nông dân khổ cực mà làm ra.
Trên thế giới này, có rất nhiều đứa trẻ đến ăn còn không được, cho nên chúng ta không thể lãng phí thức ăn hiểu chưa?”
Ân Âm tải những video phóng sự về chủ đề "Nghịch cảnh của những đứa trẻ ở Châu phi” cho nó xem.
"Nhìn coi, bọn họ ăn còn không đủ no, rất đáng thương đúng không, Tiểu Bảo so với bọn họ có phải hạnh phúc hơn rất nhiều không.”
Tưởng Tiểu Bảo nhìn những đứa trẻ nhỏ đen đen gầy gầy trong video, lại nhìn vào thân thể bụ bẫm hoàn toàn đối lập của chính mình, gật gật đầu.
"Vậy Tiểu Bảo có biết sau này nên làm như thế nào chưa?”
Tưởng Tiểu Bảo gãi gãi đầu, vận dụng hết khả năng ngôn từ của mình, nhỏ giọng nói: "Phải biết tự ăn cơm, không thể lãng phí đồ ăn.”
“Còn có?”
Tưởng Tiểu Bảo vắt hết óc mà nghĩ, chần chừ nói: “Không được lấy đồ chơi của chị.”
“Đúng vậy, cho nên Tiểu Bảo nên cho chị hai một lời xin lỗi?”
Tưởng Tiểu Bảo chần chờ, từ nhỏ đến lớn, đều là người khác sủng hắn, dỗ hắn, làm gì có chuyện hắn đi xin lỗi người khác.
Nhưng nhìn vào ánh mắt của mẹ, nghĩ đến cái bụng bẹp dí của mình, Tưởng Tiểu Bảo gật đầu.
“Tiểu Bảo thật ngoan, thật thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076170/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.