Editor: Zittrasua (Wattpad).
"Chị đút cơm nhanh lên, em đã nhai nuốt xong cả rồi đây này.”
“Em muốn thịt, muốn ăn thịt.”
Tưởng Tiểu Bảo đang ăn cơm, quai hàm phình lên, miệng bất mãn mà oán trách.
Trước mắt là hình ảnh vẫn thường hay xuất hiện.
Tưởng Kiến Quốc không thường xuyên về nhà, cho dù có ngẫu nhiên trở về, từ thành phố H đến thành phố S, lặn lội đường xa, rất mệt mỏi, nhanh chóng cơm nước xong xuôi, tắm rửa rồi liền đi ngủ.
Nguyên chủ thì là giáo viên Ngữ Văn của cả ba khối, buổi tối cần phải soạn giáo án, phê chữa tác nghiệp, cũng rất bận rộn.
Tưởng Tiểu Bảo không biết tự mình ăn cơm, vẫn luôn nhờ Tưởng Chiêu Đệ đút cơm cho nó, chờ Tưởng Tiểu Bảo ăn xong, cô bé mới có thể ăn.
Tưởng Chiêu Đệ không có bất mãn, cô biết cha mẹ phải kiếm tiền nuôi dưỡng bọn họ, cũng rất vất vả.
“Chiêu Đệ, con quay lại chỗ của mình để ăn cơm đi, để em trai con tự ăn.”
Ân Âm buông xuống một câu, lập tức làm cho cả bàn ăn yên tĩnh.
"Nhưng mà mẹ ơi, em vẫn chưa thể tự mình ăn cơm.” Tưởng Chiêu Đệ chần chừ mở miệng.
Ân Âm nhìn về phía Tưởng Tiểu Bảo, ngữ khí ôn hòa: “Tiểu Bảo, con bây giờ đã năm tuổi, nên học cách làm thế nào để có thể tự mình ăn cơm, không thể chị đút con ăn cơm mãi được.
Chị hai cũng cần ăn cơm.”
Tưởng Tiểu Bảo lập tức lắc đầu, dẩu cái miệng nhỏ: “Không muốn, con muốn để chị hai đút cơm.”
“Không được, con đã năm tuổi, Tiểu Hiên cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076168/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.