Editor: Zittrasua (Wattpad).
“Anh cũng cảm thấy Chiêu Đệ phải đem đồ chơi nhường hết cho Tiểu Bảo sao?” Thanh âm của Ân Âm vừa trong trẻo lại sâu thẳm, ánh mắt nhìn Tưởng Kiến Quốc có chút lạnh lẽo.
Tưởng Kiến Quốc ấp úng: “Chiêu Đệ, Chiêu Đệ dù sao cũng là chị……”
"Chỉ bởi vì Chiêu Đệ lớn hơn Tiểu Bảo, vì là chị, cho nên phải chịu thiệt, đưa hết đồ chơi cho em trai mình sao? Anh lớn hơn Tưởng Kiến Quân, cũng là anh trai, có phải chỉ cần hắn mở miệng nói muốn, tất cả đồ đạc trong nhà đều có thể đưa cho hắn?” Ngữ khí Ân Âm rất bình tĩnh, nhưng Tưởng Kiến Quốc không thể không cảm thấy lúng túng.
Hắn vội giải thích: “Không có, vợ à, anh không phải có ý này.”
Ân Âm cũng không muốn nghe hắn giải thích, tiếp tục nói: “Lúc trước là anh hứa hẹn sẽ cho bọn nhỏ đồ chơi, cũng nên giữ lời hứa, nếu thân là một người cha mà đến việc tuân thủ lời hứa để làm gương cho bọn nhỏ anh còn không làm được, đám nhỏ làm thế nào mà học hỏi?”
Tưởng Kiến Quốc há miệng thở dốc, hoàn toàn nói không nói nên lời.
Ân Âm để mặc Tưởng Kiến Quốc suy tư, bước vào phòng bếp nấu cơm.
Kể cả Tiểu Bảo đang khóc cũng phải há hốc mồm, mẹ nó vì sao lại không giống như trước kia mà đến dỗ nó?
Tưởng Chiêu Đệ chậm rãi đem cánh cửa đang hé mở khép lại, phòng nhỏ, vị trí địa lý không tốt, còn là ở trong thôn của thành phố, các căn nhà đề xếp san sát vào nhau, cho dù có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phien-ban-cuc-pham-cua-mau-than-dai-nhan/4076167/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.