Trời vừa mới tờ mờ sáng.
Một con tuấn mã chạy vội ra khỏi kinh thành. Tuấn mã thân mình ướt sủng từng giọt nước sáng lấp lánh, người ngồi trên mình con tuấn mã, càng lại như thế. Không biết vốn là mồ hôi, hay chính là nước mưa đêm qua đọng lại. Ngay tại cửa cung. Người cưỡi ngựa sau khi đem tin tức nói cho Hàn Thanh biết, liền kiệt sức ngã nhào té xuống mặt đất.
“Truyền thái y, không tiếc bất cứ thứ gì, mau cứu hắn tỉnh lại!” Hàn Thanh rành mạch phân minh dặn dò.
Hắn liền vội vàng một mạch chạy vào hậu cung. Hạng Ngạo Thiên đang sửa sang lại đồ vật, chuẩn bị xuất phát.
Hàn Thanh cúi xuống ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ mấy câu. Hạng Ngạo Thiên cực kỳ hoảng sợ. “Ta lập tức đi ngay, ngươi đưa Ngạo Sương cùng Mai gia lão nhân đồng hành, thuận tiện mang theo Khai thái y. Được rồi, trong cung không phải còn có một viên hoàn hồn đan sao, mau chóng mang tới đây!”
Hạng Ngạo Thiên người đã đi tới ngoài cửa. Mang theo viên hoàn hồn đan, Hạng Ngạo Thiên giục ngựa rời đi. “Tình nhi, nàng cần phải kiên trì trụ lại, ngay cả nếu như nàng hận ta, không hề nhớ đến ta, cũng có thể, nhưng mà, nàng nhất định phải khỏe mạnh còn sống!” Hạng Ngạo Thiên trong lòng không ngừng thầm cầu khẩn.
Ban đêm. Hạng Ngạo Thiên đi đến biên cảnh.
Truy Phong mệt mỏi thở hổn hển. Con ngựa tuy là súc vật. Nhưng cũng vốn có linh tính. Nhất là một tuấn mã quý báu. Dọc theo đường đi có dịch trạm của triều đình, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617425/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.