Trên quan đạo.
Hàn Thanh hộ tống xe ngựa của Mai gia lão nhân cùng Ngạo Sương, chậm rãi đi tới. Xe ngựa tốc độ đi không bằng kỵ mã.
Mặt trời lặn sau dãy núi hướng tây. Chân trời ráng đỏ, đập vào mắt.
Một nhà trọ ở phía trước.
Xe ngựa dừng lại.
Trên chiếc xe thứ nhất, một nữ tử tuổi còn trẻ, dung mạo xinh đẹp bước xuống. Trên chiếc xe thứ hai, hai vị lão nhân trạc gần năm mươi tuổi bước xuống. Kỳ thật bọn họ thân tình quắc thước, nói là lão nhân, vốn chỉ là so với những người cùng đi theo mà thôi.
Đoàn người bao trọn cả tòa nhà trọ.
Buổi tối đã tới. Sau khi dùng xong cơm tối, tắm rửa xong xuôi, mọi người đều tiến vào mộng đẹp.
Ngạo Sương không hề buồn ngủ. Ngày hôm qua hồi cung đến bây giờ, nàng cùng Hàn Thanh tổng cộng nói với nhau chưa quá mười câu. Đã hơn một năm rồi, không biết Hàn Thanh có tốt không?
Rón ra rón rén đi tới trước cửa phòng của Hàn Thanh. Nhẹ nhàng gõ cửa. Trong phòng Hàn Thanh đang chuẩn bị đi ngủ. Hắn cảnh giác khép lại vạt áo. “kéett....” Cửa phòng được đẩy ra. Hai người không nói gì chỉ nhìn nhau thỏa lòng nhớ mong (nguyên văn: vô ngôn tương vọng). Lặng im không nói gì. Tất cả như không nói gì cũng hiểu.
“Công chúa, trời đã tối, không biết người còn có chuyện gì?” Hàn Thanh đánh giá bốn phía không người nào, nhẹ giọng hỏi.
Ngạo Sương chợt bước vào trong phòng, đóng cửa cài chốt lại.
Không hề cố kỵ nhào vào trong lòng Hàn Thanh.
Hai tay choàng qua thắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617426/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.