“Hoàng thượng… Hoàng thượng…” Hàn Thanh vội vội vàng vàng chạy vào.
Hắn đã không còn giữ vẻ lạnh lùng bình tĩnh như ngày trước nữa.
“Hoàng thượng, Ngạo Sương đã trở về! Ngạo Sương đã trở về!”
Bất chấp lễ nghi quân thần, hắn hưng phấn lớn tiếng kêu lên, trong thanh âm nghèn nghẹn mang đầy vẻ ngây ngốc.
Hắn cao hứng đến khóc!
“Cái gì? Người ở nơi nào?” Hạng Ngạo Thiên kinh ngạc dừng lại nét bút trong tay.
“Ở Vô Tâm cung… Ta đã phái người đi mời thái y rồi!”
Hai người vừa nói vừa đi ra khỏi thư phòng.
“Ngươi xác định đúng là Ngạo Sương?”
Hạng Ngạo Thiên đi như bay.
“Hoàng thượng, chính xác, khẳng định đúng! Nàng lại còn rất tỉnh táo!”
Hàn Thanh phảng phất như một hài tử cười rộ lên.
“Hoàng thượng, đồng thời cùng lúc Ngạo Sương xuất hiện, còn có hai vị lão nhân, hai vị lão nhân đó đang trong tình trạng hôn mê, ba người bọn họ tay nắm chặt lấy nhau không rời, mọi người phải dùng hết sức lực, mất rất nhiều hơi sức mới có thể tách rời ra!”
“Hả? Còn có chuyện như vậy sao?” Trong chớp mắt, Hạng Ngạo Thiên đã bước tiến vào Vô Tâm cung.
“Ngạo Sương… Ngạo Sương…” Vội vàng lên tiếng kêu lớn.
“Hoàng huynh…” Ngạo Sương vẫn còn chưa kịp thay y phục sạch sẽ, hấp tấp chạy ra.
“Hoàng huynh…” Thân ảnh nhỏ bé nhào vào trong lòng người anh trai thân thiết.
Nước mắt tuôn rơi như mưa.
Trời đất cũng bị làm cho cảm động.
“Hoàng huynh…” Ngạo Sương thân thể nhỏ bé, ngã vào trong lòng của Hạng Ngạo Thiên.
“Ngạo Sương…” Hạng Ngạo Thiên ôm lấy muội muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617424/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.