“Thế nào hả? Ngươi hiểu y thuật sao?” Ngạo Mai có chút nóng nảy.
Mai Tuyết Tình đột nhiên rõ ràng thái độ nghi hoặc cùng do dự của Trần Nhất Kiếm, chẳng lẽ… chẳng lẽ… chính mình lại…?
Mai Tuyết Tình không dám tiếp tục suy đoán nữa, nàng nháy mắt ra hiệu với Trần Nhất Kiếm, hy vọng hắn có thể lưu tình mà đừng lên tiếng.
“Trần công tử, xem như nể mặt ta đã ra tay trợ giúp ngươi cùng Ngạo Mai, nhất định phải trợ giúp ta, cẩn thận chẩn mạch hả!” Thanh âm uể oải, nhưng mà lời nói mang huyền cơ.
“Đó là, đó là” Trần Nhất Kiếm rốt cục khẳng định phán đoán của chính mình. Nữ nhân này trong đầu đầy những mưu mô, bản thân mình vậy mà cũng có một bí mật lớn như vậy? Trần Nhất Kiếm như nghĩ tới cái gì đó liền cười cười.
“Công chúa cũng không lo ngại!” Buông cổ tay ngọc ra, Trần Nhất Kiếm trầm ổn nói. “Có điều là cách công chúa trợ giúp, hình như như vậy cũng không phải quang minh chính đại gì hả!” Cuối cùng, còn không quên buông lời trêu chọc một câu.
Ngạo Mai mặt ửng đỏ, bí mật này, chỉ có bọn họ ba người biết.
Mọi người ba chân bốn cẳng, trợ giúp Mai Tuyết Tình, đem vết thương trên đầu và trên ngực băng bó lại.
Trời tờ mờ sáng, Hạng Ngạo Thiên vẫn đứng ở bên ngoài sân. Mắt nhìn lên bầu trời đêm đang dần dần ửng sáng, không một ai biết, hắn đang suy nghĩ cái gì!
“Hoàng thượng, chúng ta hồi cung đi!” Nghi phi nỉ non nói. Một đêm đi qua đi lại, thật khiến bọn nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617419/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.