Đêm xuống thâm trầm.
Mai Tuyết Tình cùng Hàn Thanh, đái lĩnh từ biên cảnh mang về tới năm mươi tên quan binh, ngựa không dừng vó gấp rút trở về. Bây giờ, Mai Tuyết Tình rốt cục tin tưởng Trần Nhất Kiếm rồi! Hắn thật đúng là một nam nhân có tình có nghĩa! Hai miếng ngọc bội nọ hợp lại thật sự có thể điều động vạn đại quân, đủ thấy tâm ý hắn đối với Ngạo Mai! Xem ra, nàng hạ dược vào trong thức ăn của Trần Nhất Kiếm quả là một hành động sáng suốt. Nói vậy, bọn họ bây giờ sớm đã gạo nấu thành cơm rồi! Mai Tuyết Tình trong lòng cười thầm. Trong lòng dâng lên nỗi nhớ nhà da diết.
Trở về đường xá phảng phất như gần hơn rất nhiều. Giờ sửu, bọn họ đã di chuyển gần đến đông trang. Xa xa, chỉ thấy nhà cửa, đèn đuốc sáng trưng.
Mai Tuyết Tình trong lòng dâng lên nỗi bất an. Có phải có chuyện gì xảy ra hay không? Ruổi ngựa đến gần, bốn phía người ngựa chật như nêm cối. Thị vệ? Như thế nào thị vệ trong cung cũng tới? Như vậy nói rõ, Hạng Ngạo Thiên cũng đang có mặt ở đây? Hắn có phải thấy được phong thư nàng lưu lại hay không, cho nên mới cố ý đến đây thăm mình?
Mai Tuyết Tình lúc trước vẫn còn đối với hắn có chút oán hận, nhìn thấy thị vệ trong cung, lòng nàng cũng trở nên mềm xuống. Xem ra, hắn vẩn còn nhớ thương đến mình.
Mỗi thị vệ trong tay đều giương cao bó đuốc cháy hừng hực. Quang cảnh thật quá vĩ đại hả? Mai Tuyết Tình tạm thời quên đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617418/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.