“Hoàng huynh…” Ngạo Mai thở nhẹ một tiếng. Không thể để cho tỷ tỷ vẫn quỳ mãi như vậy được, lặn lội đường xa mệt nhọc, còn có mới vừa rồi bị đả thương, tỷ tỷ thật không chịu nỗi nữa!
“Hãy bình thân!” Sau khi làm lắng dịu tâm tình của chính mình, Hạng Ngạo Thiên xoay người lại.
“Tạ ơn Hoàng thượng!” Mai Tuyết Tình đứng dậy, “Dân nữ đến thỉnh an Hoàng thượng, dân nữ đi!” Một khuôn mặt hé mở nụ cười, lớn mật nhìn Hạng Ngạo Thiên. Không có chút gì sợ hãi, cũng không có oán hận, không có cảm giác thương tổn, cứ như vậy bình thản nhìn chăm chú vào Hạng Ngạo Thiên. Thật sự phảng phất, giống như bọn họ vốn là hai người xa lạ! Hạng Ngạo Thiên trong lòng vô cùng thống khổ trái tim như co thắt lại. Khoảng cách giữa hắn cùng nàng thật là càng ngày càng xa rồi! Không biết, sau khi hắn xử lý hết tất cả mọi chuyện, lại đi tìm nàng, còn có thể hay không, còn có thể bắt kịp bước chân của nàng hay không? Tình nhi, ủy khuất cho nàng rồi! Bất luận nàng là thật sự quên ta, hay là giả vờ, ta cũng sẽ không trách nàng!
Mai Tuyết Tình quay đầu, cằm hếch lên cao, tinh thần phấn chấn tay dắt theo Truy Nguyệt, cởi bỏ dây cương trên người Truy Nguyệt, vỗ vỗ lên lưng nó “Truy Nguyệt, ngươi cũng tự do rồi, nghĩ muốn đi nơi nào, thì cứ đi đến nơi đó đi!” Sau đó, nàng cũng không quay đầu lại tiêu sái rời đi, thân ảnh đơn bạc dần biến mất trong sương mù buổi sớm…
Bạch điêu còn đang xoay lượn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617420/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.