Dưới tàng cây ngô đồng chưa tới mùa trổ bông, trên cành chỉ thấy lá không thấy hoa, Kiều Sở lơ đãng nhìn Mỹ Nhân và Cảnh Thanh đứng cách đó không xa, ánh mắt khẩn trương nhìn về phía mình, nàng bất giác lắc đầu cười. Đây là động tác dạo gần đây nàng rất hay làm, có biết bao nhiêu vẻ bất đắc dĩ.
Nữ tử trước mặt nàng hơi thay đổi sắc mặt.
“Ta đã nghe xong rồi, cáo lỗi về phòng trước”
Nàng vừa muốn quay đi, đối phương lại đem nàng giữ chặt.
“Thanh Linh cô nương, thỉnh buông Kiều chủ tử ra”
Một trận gió quét về phía phía các nàng, người đang giữ chặt lấy nàng đúng là Trầm Thanh Linh, còn người vừa động thủ là Cảnh Thanh, hắn so với Mỹ Nhân nhanh hơn một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm Thanh Linh.
A Tú đứng sau lưng Trầm Thanh Linh ngược lại không dám động thủ, vì giờ phút này trong ngoài Duệ vương phủ không ai không biết Kiều phi là nữ nhân mà Duệ vương yêu nhất.
Thanh Linh hoảng hốt, ánh mắt tối sầm lại, rốt cuộc cũng phải buông Kiều Sở ra, cười lạnh nhạt: “Ngươi cho rằng ta nói bậy sao? Hắn nhìn như rất sủng ái ngươi, nhưng thực ra ngươi chẳng quan trọng như ngươi nghĩ đâu”
“Ta đã biết, cảm ơn đã nhắc nhở”
Thanh Linh rõ ràng hơi giật mình, nhưng không nói gì nữa chỉ nhìn chằm chằm nàng một lúc rồi mới quay đi.
“Kiều chủ tử có sao không”
Cảnh Thanh vội hỏi, Kiều Sở vẫn chỉ lắc đầu cười trấn an hắn, nhìn theo dáng vẻ không vui của Thanh Linh, những ngày gần đây thật khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684880/quyen-2-chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.