Nàng cũng chẳng muốn gặp bọn họ chỉ muốn gặp Mịch La mà thôi, nhưng Mịch La hiện không còn ở Kiều Bộ nữa, hoàng đế cũng không gửi thư mời bà, thêm nữa Mịch La đang nhiễm bệnh trong người cũng không thích hợp lặn lội đường xa.
Kỳ thật, lời nói của Thanh Linh đối với nàng như một nhát dao chí mạng.
Dù cho hiện tại nàng và Thượng Quan Kinh Hồng bỗng trở nên xa lạ, thì nàng vẫn không thể tưởng tượng được đứa bé vẫn luôn ngồi trong lòng nàng gọi nàng là tẩu tẩu kia lại chính là con đẻ của hắn.
Cung yến náo nhiệt sắp tới không khiến nàng cảm thấy vui vẻ, ngược lại lòng chỉ có một dự cảm bất an, so với khi bàn chuyện Phương Kính trước đó lại càng thêm rõ rệt.
Nhưng còn có cái gì tệ hơn có thể xảy ra nữa hay sao?
Nàng không phải loại người mê tín, nhưng mấy ngày nay Thất vương phi thường tới phủ rủ nàng đi miếu bái thần, nàng bỗng dưng cũng muốn đi.
“Tiểu thư, gia mà nhìn thấy người chờ hắn ở chỗ này nhất định là rất vui”
Nàng đã để đám người Tứ Đại lui ra xa, sau khi Thanh Linh rời đi, nàng vẫn nán lại tản bộ trong hoa viên, thình lình nghe có tiếng cười đùa ở một phía nào đó truyền đến.
Còn chưa kịp tránh đi thì đã bị đối phương phát giác.
“Muội muội”
“Lang tỷ tỷ”
Nàng cười đáp lễ, cũng biết Lang Lâm Linh là đang chờ Thượng Quan Kinh Hồng về cùng dùng bữa.
Phòng nàng đã dời qua thư phòng bên kia cho nên không cùng một sân với phòng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684881/quyen-2-chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.