Bàn tay đang bắt lấy cằm nàng buông lỏng từ từ hạ xuống, giống như lúc ở điện Trang phi.
Nàng miễn cưỡng cười, không nhìn hắn, những người khác vốn đang sắp lánh đi ngược lại đều nhìn nàng, kinh ngạc không hiểu nàng đang nói gì.
Giữa màn đêm sao giăng đầy trời, dưới đất lửa trại bập bùng, mùi thịt lan tỏa, nàng xoay người cầm lấy một thanh củi ném vào trong đống lửa__Cảnh sắc yên bình đến như vậy là bọn họ đã vì nàng mà tạo ra.
Nàng bị mọi người nhìn đã muốn đủ.
Lòng tự hỏi vì cái gì mà ông trời phải khiến tình yêu trở nên khó khăn đến như vậy, chẳng lẽ không thể tồn tại một tình yêu không lẫn chút tạp chất? Nữ nhân vì sao chỉ có thể chân tình với duy nhất một người, còn nam nhân vì sao lại phải có quá nhiều thứ phải theo đuổi, mà các nàng lại chỉ cầu một tấm chân tình, cho dù có phải tổn thương chính mình, tổn thương lẫn kẻ khác.
Nhìn ngọn lửa đang rực cháy, mắt nàng cũng nhòe đi.
“Ngươi muốn ngủ về nhà mà ngủ. Tiếp”
Sau lưng giọng nói vang lên thật nhẹ nhàng, tựa như người nói rất bình tĩnh nhưng thực ra đang kiềm chế chính mình.
Nàng đứng dậy, nghẹn ngào tiếp lời: “Thượng Quan Kinh Hạo, cha ngươi gọi ngươi về nhà ăn cơm”
“Kiều Mi, cha ta sẽ không gọi ta về nhà ăn cơm”
Thanh âm kia lại tiếp tục, không một chút ngập ngừng.
Nàng che miệng, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào một chỗ, nơi đó có một vết sẹo mơ hồ nếu nhìn không kỹ thực sự là khó thấy được..
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684879/quyen-2-chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.