Hồ ly Bát tẩu, cái này còn có thể là nói ai?
Kiều Sở không nghĩ tới là chính mình sẽ bị điểm danh, ngay khi đám người Hạ vương nhìn về phía nàng, nàng mới từ trong suy tư phục hồi lại tinh thần, nghe thanh âm của hoàng đế uy nghiêm truyền đến: “Kiều phi cũng có tới sao? Lại đây cho trẫm nhìn một chút.”
Kiều Sở vốn chỉ có ý định an tọa ngồi ở chỗ này, nhưng hiện giờ dưới ánh mắt của mọi người nàng không thể không vội vàng đứng lên. Lửa trại sáng rực, đất rừng âm u, tại nơi đây tranh tối tranh sáng, nhưng nàng tựa hồ vẫn cảm nhận được một đạo ánh mắt của Thượng Quan Kinh Hồng đang nhìn đến.
Kia một thân y phục bạch ngọc, kia nam nhân lãnh khốc tuyệt tình, khoảng cách với nàng quá xa, nàng nhìn không thấy rõ gương mặt hắn, cũng không cần thiết phải thấy rõ.
Theo từng bước nàng di chuyển xuyên qua đám đông hướng đến gần hoàng đế, đuôi mắt nhẹ nhàng nhìn thấy chúng nữ tử trên đường nàng đi ngang qua, bọn họ nhìn thấy áo cừu tử trên người nàng, ai ai cũng đều là thần sắc kinh ngạc lẫn ghen tị, nàng có chút dở khóc dở cười.
Đương nhiên, cười hay khóc cũng đều không thể, bởi vì nàng đang thận trọng vững vàng đi đến trước bàn của hoàng đế.
Thái tử một bàn, Duệ vương một bàn, đều nhìn chằm chằm nàng. Còn ở phía trước cao cao bên trên, tiểu Cửu đang mặt mày hớn hở, còn Trang phi lại hơi hơi biến sắc.
Những ánh mắt này thật khiến cho người ta phải mệt mỏi. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684674/quyen-2-chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.