Mọi người đều đồng loạt đưa mắt nhìn qua, liền thấy ở hai cái bàn phân biệt hai bên gần chỗ hoàng đế đều có một người đang đứng lên, đó chính là bàn tiệc của phủ Duệ vương và phủ thái tử.
Vốn thanh âm xung quanh đang ồn ào huyên náo, lúc này toàn bộ đều im bặt.
Kiều Sở bắt tay vào thưởng thức chén trà, cúi đầu nhìn lửa cháy lép bép vang lên trong đống củi, những bàn khác xung quanh bọn họ tuy im lặng nhưng cũng vẫn có người nhẹ giọng nói nhỏ, vậy mà bàn của nàng lại phi thường im lặng. Đám người Trữ vương không nói gì; chỉ có chỗ Hạ vương bên kia, Tri Thư đang hờn dỗi rúc vào trong lòng Hạ vương thì thầm nói gì đó, Hạ vương thản nhiên nghe nàng nói, không lên tiếng đáp lại cái gì; Hạ Hải Băng tựa hồ vốn là một người rất là im lặng, vẫn khẽ mỉm cười, cùng mấy thuộc hạ lẳng lặng uống rượu.
“Kiều phi tỷ tỷ…”
Tần Đông Ngưng đột nhiên lên tiếng, lập tức liền bị Bội Lan nhẹ giọng ngăn lại.
Đêm đó, khi Thượng Quan Kinh Hồng lần thứ hai muốn giết nàng, đám người Trữ vương cũng đều có mặt ở đó, Bội Lan mặc dù khiển trách nàng, nhưng đối với nàng cũng có phần nào thân thiện.
Mà tình cảnh lúc này, Thượng Quan Kinh Hồng và Trầm Thanh Linh bên kia vui vẻ náo nhiệt, còn nàng lại một mình trầm lặng ngồi nơi đây, nàng biết, bọn họ là đang thương hại nàng.
Nàng không cần bất luận kẻ nào thương hại!
Nàng đứng lên, cúi người rót rượu cho từng người, cười nói, chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684673/quyen-2-chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.