Buổi sáng ngày hôm nay, sau khi mọi người dùng bữa sáng xong thì tập trung đi săn, còn hiện tại đang là giờ dùng bữa tối, mùi thức ăn không ngừng lan tỏa bay đi khắp nơi.
Chỉ có đám người đang đứng bên ngoài doanh trướng của Kiều Sở thì chẳng có tâm tư đâu mà đi để ý đến chuyện ăn uống. Chuyện “Trán phong” mặc dù Duệ vương không nói gì, nhưng nhìn sắc mặt âm trầm của hắn liền biểu đạt hết thảy, hơn nữa hắn chỉ lưu lại một mình lão Thiết, mà ngay cả lão Thiết cũng không rõ “Trán phong” kia rốt cuộc ảnh hưởng tới Kiều Sở như thế nào.
Tứ Đại thấp giọng hỏi Mỹ Nhân tình trạng của Kiều Sở, Mỹ Nhân trầm mặc không nói gì.
Đối với các nàng mà nói, thương thế hiện tại của Kiều Sở có thể tạm thời không còn lo lắng nữa, nhưng khiến cho bọn họ lo chính là ảnh hưởng của Trán phong đối với Kiều Sở sau này.
Ngay lúc mọi người còn đang bất an đứng ngồi không yên, đã thấy lão Thiết bước ra ngoài. Sau khi rút mũi tên ra, cần phải cởi y phục để xử lý vết thương, cho nên Duệ vương đã bảo hắn ra ngoài.
Phương Minh hỏi hắn tình hình như thế nào.
Lão Thiết thở dài, nói, đại khái là đã nằm trong tầm kiểm soát của gia.
Hắn đảo mắt nhìn một lượt, đột nhiên dừng lại trên người Cảnh Bình, hỏi, Cảnh Bình, ngươi có việc gì sao?
Cảnh Bình đang có hơi xuất thần, nghe vậy liền giật mình, vội vàng nói không có gì.
Lại qua thêm một khoảng thời gian nữa, Duệ vương rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684661/quyen-2-chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.