Kiều Mi trên mặt nóng lên, khi Duệ vương nâng nàng dậy, chỉ cảm thấy được bàn tay của nam nhân đỡ nơi thắt lưng nàng thật ấm áp lại hữu lực, nhiệt độ từ lòng bàn tay xuyên thấu qua ngoại bào chạm vào da thịt nàng.
Mà hắn lại rất hiểu lễ nghĩa, rất nhanh liền buông nàng ra, hỏi nàng có chỗ nào không ổn hay không.
Nàng cảm tạ hắn, cười lắc đầu.
Mâu quang hắn trầm xuống, lại mở miệng trách mắng hai nha hoàn kia, nàng bèn mở lời thay hai tiểu nha hoàn kia cầu tình.
Kiều Dung ở bên cạnh tức tối dậm chân.
Hắn cũng không để ý đến, chỉ nói: “Thái tử phi đi thong thả, Kinh Hồng trước tới phòng bếp một chuyến, sau đó lúc dùng bữa sẽ uống vài chén rượu bồi tội với thái tử phi.”
Nàng cười đáp: “Bát gia nhanh đi thôi, bồi tội gì đó tuyệt đối không cần đâu.”
Lúc này, một trong hai tiểu nha hoàn tông phải các nàng sợ hãi nói: “Nương nương, đây là vật gì đó người vừa đánh rơi?”
Nàng ngẩn ra, chỉ thấy nha hoàn kia nhặt một cái bình sứ từ mặt đất lên, run rẩy đưa cho nàng.
Ánh mắt Kiều Mi sắc bén, vừa nhìn thấy kia đúng là chiếc bình sứ đựng độc dược, sắc mặt liền tái nhợt, nàng đoán là vừa rồi va chạm cho nên mới từ trong lòng ngực rơi ra. Duệ vương chính là cao thủ dụng dược, nếu lúc này nói với hắn cái gì thật sự là không ổn, cho nên chỉ có thể bất động thanh sắc, đưa tay tiếp nhận.
Mà sự chú ý của Duệ vương tựa hồ không nằm ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684616/quyen-2-chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.