Hoa viên Duệ vương phủ.
Cũng không cần hạ nhân Duệ vương phủ dẫn đường, thái tử cùng Phương Kính chỉ hỏi đường đến phòng bếp, sau đó hai người liền theo phương hướng được chỉ dẫn mà đi.
Thái tử thản nhiên hỏi: “Vì sao phải mượn cớ để ra ngoài?”
Phương Kính hỏi lại: “Người không phải cũng đã chú ý tới rồi hay sao?”
Thái thử hơi gật đầu: “Thái độ của phụ hoàng đối với Kiều Sở có vẻ rất kỳ quái.”
“Hoàng thượng biết điện hạ không thích Thường phi, mà hắn lại yêu thương điện hạ, cho nên ngày thường cũng kiêng dè không đề cập gì tới Thường phi, nhưng vừa rồi lại nhắc đến. Kia chỉ có thể chứng minh, lời vừa rồi của hoàng thượng là xuất phát từ chân tâm, nhất thời đã quên đi che giấu cái gì.”
“Kiều Sở lúc nhỏ từng đến Triêu Ca, lại được Thường phi cực kỳ yêu thích, hoàng thượng gần đây tựa hồ đối với Thường phi thái độ như có chút biến hóa, dường như là nhớ đến nàng, cho nên đối với Kiều Sở cũng có chút quan tâm. Vừa rồi ở trước cửa Duệ vương phủ, hoàng thượng nghe được Kiều Sở bị bệnh, liền nói với Duệ vương: đi xem cái nha đầu kia.”
“Nếu đối với những công chúa bình thường, cách xưng hô nha đầu này đã gọi là có chút tế nhị, nếu là lúc trước, người nói xem hoàng thượng có thể hay không sẽ gọi như thế?”
“Kính, ý của ngươi là gì?”
Phương Kính từng chữ từng chữ nói: “Nàng là quân cờ có mối quan hệ ràng buộc với hoàng thượng và Duệ vương, người vẫn là không nên bỏ qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684615/quyen-2-chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.