Ôm chặt chăn, Kiều Sở cố gắng quên đi sát ý vừa xẹt qua cổ họng của nàng___hắn muốn vặn gảy cổ của nàng! Độ ấm khi tay hắn vung lên kia tựa như vẫn còn vươn nơi cổ nàng.
Nàng nên cảm tạ nữ tử kia mới đúng, nếu không phải nàng nhẹ nhàng cười nói: “Ta tựa hồ là tới không đúng lúc”, Thượng Quan Kinh Hồng nhất định sẽ không bỏ qua mà truy sát nàng.
Một điểm khác đáng ăn mừng chính là, tối hôm qua thời điểm nàng thiếp đi, hắn tựa hồ đã tỉnh lại một lát, mặc vào bao khố của chính mình, lại thay nàng mặc vào tiểu y cùng bao khố.
Lúc này hắn đã khôi phục lại thần trí, hắn muốn làm cái gì, tựa hồ là không ai có thể ngăn cản được.
Nàng nhớ rõ vừa rồi hắn kêu một tiếng “Linh”, thì ra, người trong lòng hắn không phải Lang tiểu thư. Nàng dường như lại biết thêm một bí mật nữa của hắn. Nàng đã biết quá nhiều rồi, nàng đại khái là không thể sống được nữa.
“Thanh Linh cô nương, người liền nghe gia giải thích đi……..Nữ nhân kia người để ý làm chi!”
Cảnh Thanh đứng bên cạnh tựa hồ như chưa từng nhìn thấy nữ tử kia tức giận như vậy, liền cả kinh, vội vàng lên tiếng.
Cảnh Bình kéo đệ đệ của mình qua, trầm giọng mắng: “Câm miệng!”
Kiều Sở run nhè nhẹ, nhưng lại không biết là vì cái gì, vẫn chỉ có thể im lặng nhìn về phía nam nhân trước mặt.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy bộ dáng hắn thâm ngưng như vậy. Ánh mặt trời rong chơi ở bên ngoài, không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684608/quyen-2-chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.