Nguyên lai, ở trong lòng hắn, nàng cái gì cũng không phải, chỉ vì muốn kiểm nghiệm chân tâm của người hắn yêu, hắn sẵn nàng đem nàng giết chết. Nguyên lai, vô luận kiếp này hay kiếp sau, hắn cũng chưa bao giờ yêu nàng.
Nàng biết nếu Tần Ca có được Lâm Vũ, hắn cũng sẽ không quen nàng ba năm. Đáng tiếc, cho dù tối hôm qua nàng biết người hắn yêu là Thanh Linh, nhưng nàng vẫn lựa chọn cứu hắn.
Quả nhiên kẻ nào động tình, kẻ đó liền xong đời.
Nàng lạnh lùng nhìn lại Cảnh Bình, nhẹ nhàng nói: “Cảnh tiên sinh, cảm ơn lòng thương hại của ngươi, nhưng ta không cần. Việc do ta làm sai ta tự mình gánh vác.”
Duệ vương căn bản vẫn đang còn dằn co cùng Thanh Linh, nghe vậy, đuôi mắt hơi xẹt qua nàng.
Thanh Linh đang nhìn Duệ vương, nhận thấy hắn nhìn Kiều Sở, khẽ thở dài, cười khổ: “Công chúa, ta bình sinh ghét nhất chính là cảnh giết chóc. Tính mạng của ngươi ta không có quyền quyết định, nhưng hôm nay, ngươi…………”
Nàng thản nhiên hỏi lại: “Cho dù chuyện phát sinh giữa bọn ta không cùng ngươi quan hệ, cho dù ngươi từ bi cho nên không muốn lấy cái mạng này của ta, nhưng ta đã biết những chuyện không nên biết, cho nên hôm nay khó thoát khỏi cái chết, có đúng không?”
Thanh Linh ngẩn người ra, có chút nổi giận: “Thỉnh tôn trọng một chút! Ngay từ đầu là do ngươi làm sai, lẽ ra ngươi không nên đến đây!”
Cổ họng tê rần, mũi kiếm lại cứa sâu thêm vào da thịt, người Kiều Sở run lên, chỉ nghe Thượng Quan Kinh Hồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684609/quyen-2-chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.